SHARE
Man United

Why not always me?

Sau trận thua 0-3 tối qua trên sân Old Trafford, chắc Baloteli đã phải ngửa mặt lên trời than lên ai oán như vậy. Vào sân hiệp hai và có đến ba cú sút trúng đích nguy hiểm. Chân trái. Chân phải. Năm đầu ngón tay. De Gea  không chỉ bắt bóng bằng tay. Ở trên trời, cụ Rùa nói vọng xuống: Baloteli, con đừng mất trật tự nữa. Con không biết ai đang đứng trong khung thành Quỷ đỏ sao mà còn hỏi.

Sự tuyệt vọng cùng cực của Baloteli. Sự thăng hoa tột cùng của De Gea chính là hai điểm nhấn của trận Derby nước Anh. Một nốt trầm không thể trầm hơn được nữa. Và một nốt thăng gần như tột đỉnh của xuất thần. Hai nốt nhạc này lột tả hết tất cả thực trạng hiện nay của cặp Derby kinh điển nhất nước Anh. Một Liverpool bế tắc u ám đã không hay còn không may. Một Man United đã hay (nhất là hiệp 2) còn may. Tất nhiên để làm nên một bản nhạc theo kiểu “I will rock you” còn sự góp mặt của rất nhiều nốt nhạc khác.

Liverpool đúng là không hay lại còn không may thật. Cụ Rùa chắc vì áy náy bàn thắng gây tranh cãi của Mata cuối hiệp một nên đã bảo Evan tặng cho Sterling một cơ hội ở ở đầu hiệp hai. Và một pha xử lý tối nhất có thể đã được cầu thủ chơi cực hay của Liverpool mùa trước thực hiện. Cứ thế Sterling chơi dở cả trận. Ngược lại, pha xử lý qua người và cú chuyền bóng thành bàn của Valencia chắc cả đời cầu thủ này mới thực hiện được một lần. Cứ thế Valencia chơi hay cả trận. Quỷ đỏ vào trận với lối chơi điềm tĩnh nhưng rất quyết liệt. Thua ai thì thua, United luôn có tâm niệm rằng họ không thể thua Liverpool.

Năm 1992. Man United thua Liverpool trong trận đối đầu và để tuột chức vô địch đã rất gần với họ. Các cổ động viên của The Kop đã gào trên khán đài: các người đã tin chưa? Các người sẽ chẳng bao giờ trở thành nhà vô địch đâu. Chưa hết. Một số kẻ còn giả vờ chạy đến xin chũ ký của Giggs, Paul Ince và Lee Sharp. Dù rất buồn nhưng các cầu thủ United vẫn cố ký tặng. Nhóm người The Kop ngay lập tức xé vụtr các tờ giấy có chữ ký này tung vào mặt những người vừa ký tặng cùng lời chế diễu: tại sao họ lại phải xin chữ ký những kẻ thất bại cơ chứ? Chứng kiến việc này, Sir Alex đã nói với các cầu thủ rằng họ hãy ghi nhớ khoảnh khắc tồi tệ đó để làm động lực phấn đấu, hãy trả lời những lời chế diễu cay nghiệt đó bằng kết quả trên sân.

Tối qua Sir Alex có mặt trên khán đài. Và Giggs trong vai trò HLV phó. Họ đã mỉm cười mãn nguyện chứng kiến chiến thắng thuyết phục với khí thế ngùn ngụt của các học trò trên sân. Liverpool đã rất cố gắng. Họ không buông xuôi. Nhưng càng nỗ lực họ lại càng tôn vinh chiến thắng của đối thủ đáng ghét. Các bàn thắng của Rooney, Mata và Persie trận này đều đến từ những pha phối hợp đồng đội rất hay. Hơi tiếc một chút khi cú đảo người và vuốt bóng của Persie phút thứ 86 bị thủ môn đẩy ra. Nếu không đó sẽ là một tuyệt tác. Cùng với bàn thắng chân trái sở trường trước đó, pha xử lý này một lần nữa Persie cho thấy anh thuộc nhóm tiền đạo hàng độc hiếm hoi. Và thật rất thiếu sót khi không nhắc đến Michael Carrick. Thông minh, chính xác và cực hiệu quả. Thầm lặng. Nhưng có thể nói Carrick chính là người chơi hay nhất cả trận.

Why not always me!

Đau cho Baloteli đây chính là trận anh ta chơi hay nhất từ khi chuyển sang Liverpool. Vậy Why always De Gea? Baloteli không trả lời được. Liverpool không trả lời được. Và cả Premier League bây giờ sẽ bắt đầu tò mò hỏi: đã 6 trận thắng liên tiếp rồi, khi nào Quỷ đỏ sẽ dừng lại? Man United đá như một đội bóng trung bình và dứt điểm như một đội bóng vĩ đại. Câu bình luận này nghe thật ngộ nghĩnh.

Nhưng nó phần nào lý giải thực tế: why not always Liverpool and why always Man United. Từ khi giải ngoại hạng Anh ra đời đến nay.

Đức Sơn: https://www.facebook.com/notes/s%C6%A1n-%C4%91%E1%BB%A9c-nguy%E1%BB%85n/why-always-man-united/769212549792708

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here